Chàng và nàng ở sát bên nhau dưới chân núi Mây. Gọi là Vân Sơn. Hai nhà cách nhau cái hàng rào tre. Chàng tên là Suối, ở với mẹ già. Tổ tiên để lại cho chàng một mảnh vườn nhỏ bên cánh rừng, có chiếc nhà tranh gần con suối. Suốt ngày, chàng làm việc âm thầm và chăm chỉ. Việc của chàng là chăn nuôi, trồng trọt, làm vườn, bếp núc để nuôi mẹ đang bị bệnh.Mẹ của Suối không thể đi đứng bình thường, nên chàng phải dìu dắt, tắm rửa, mặc áo cho mẹ. Từ sáng sớm, khí trời vừa ấm lên, chàng đã đưa mẹ ra vườn. Chàng đặt mẹ nằm trên giường tre dưới bóng cây để chăm sóc. Chàng vừa làm việc, vừa chú ý tới mẹ. Lúc thì dâng nước, khi thì dâng thức ăn, thường chàng nhắc mẹ mỉm cười cho vơi đi nỗi đau nhức, khó nhọc trong
