Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Lắng nghe tiếng hát của thiên nhiên

Em ơi!  Em hãy lắng nghe đi!  Lắng nghe tiếng gọi tha thiết của thiên nhiên mầu nhiệm.  Em có nghe được tiếng chim hót hay không?  Chim sơn ca đang hót thanh thót trên cành cây phong để chào đón buổi bình minh êm đềm, tươi sáng của một ngày đầu xuân.  Em có thấy chim sơn ca bao giờ hay chưa?  Chim sơn ca là loại chim ca hát hay nhất của núi ừng có mặt khắp nơi trên trái đất thân yêu này. 

BÀN TAY MẦU NHIỆM

1.Hiện hữu nhiệm mầu. Bàn tay của chúng ta hiện hữu vô cùng mầu nhiệm, và chúng ta, phải biết nuôi dưỡng bàn tay của chúng ta, để bàn tay của chúng ta tạo nên được chất liệu an lạc, hạnh phúc trong đời sống, và tiếp n ối dòng dõi tâm linh cũng như huyết thống của chúng ta. Chúng ta phải nhìn thật kỹ bàn tay của chúng ta, để chúng ta có được hạnh phúc trong giây phút hiện tại. Bàn tay của chúng ta, liên hệ đến thân thể của chúng ta. Bàn tay của chúng ta, liên hệ đến thần kinh của chúng ta. Nếu thần kinh phía não bộ trái tê liệt, thì bàn tay phải của chúng ta tê liệt. Nhưng tại sao thần kinh trái não bộ của chúng ta tê liệt? Bởi vì trong đời sống hàng ngày, chúng ta thiếu chánh niệm. Tâm chúng ta bị bức xúc, bị rối lọan khi nhìn các đối tượng nên thần kinh hoạt động không đều, thần kinh hoạt động không đều, sẽ ảnh hưởng đến bàn tay tê liệt của chúng ta. Bây giờ đây, quý vị hãy nhìn bàn tay của mình, để thấy rõ, bàn tay của chúng ta, hiện hữu vô cùng mầu nhiệm. Chúng ta có nhìn rõ bàn tay, chúng ta mới có khả năng nuôi dưỡng nó.

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

ƯỚC MUỐN CHO NĂM MỚI

(Khát vọng tuổi trẻ)- Nếu bạn thấy mệt mỏi với địa vị của một người bình thường, nếu bạn không thể chịu đựng thêm một năm như cũ nữa, hãy cam kết, hãy thách thức chính mình để tạo ra những năm tháng ngọt ngào nhất trong đời bạn.
Hằng năm trên toàn thế giới, hầu hết chúng ta đều tham dự những nghi lễ đón năm mới giống nhau. Nghi lễ này không đơn thuần chỉ kèm theo tiệc tùng, nhảy múa, chúc tụng hay ở bên những người thân yêu. Nó cũng không chỉ để phản ánh quá khứ của chúng ta hay tỏ lòng biết ơn những gì chúng ta đã có được trong cuộc đời. Truyền thống năm mới này còn là nghi thức đặt quyết tâm thay đổi, một lời hứa với chính bản thân rằng cần phải làm một điều gì đó mới mẻ hay khác đi. Cho dù chúng ta có cam kết cải thiện tình hình tài chính, các mối quan hệ, diện mạo hay công việc của chúng ta hay không thì tất cả những gì mọi người chúng ta đều có chính là một khát vọng chung – làm sao để năm nay tốt hơn năm trước.
Nhưng chuyện gì đã xảy ra? Tại sao hầu hết chúng ta đều không đạt được những mục tiêu mà mình ao ước? Liệu có phải chúng ta đã không thực sự quyết tâm?
Bạn muốn năm nay sẽ khác đi? Bạn sẽ thể hiện chính mình một cách mạnh mẽ nhất, trở thành con người mà bạn luôn mong muốn hay bạn sẽ chỉ sống những năm tháng buồn tẻ, không một dấu vết? Tất cả tuỳ thuộc vào quyết định của bạn.
Cũng giống như một nghệ sĩ muốn thể hiện một tác phẩm điêu khắc đẹp vẫn còn ẩn chìm trong khối cẩm thạch, mỗi chúng ta phải bóc tách những lớp vỏ bên ngoài ngăn không cho ta trở thành cái tôi đích thực của chính mình. Với niềm say mê, hãy phát hiện những ước vọng sâu xa nhất vẫn còn ẩn giấu trong chúng ta, từ đó tước bỏ những hạn chế do chính ta áp đặt.
Hãy sống mỗi ngày của năm nay với mục đích kiên định rằng bạn sẽ biến nó thành năm tháng ngọt ngào nhất trong đời, tự tạo nguồn cảm hứng cho mình, trân trọng chính mình và những lựa chọn mà mình đang thực hiện. Hãy an lòng với quá khứ để có thể tạo ra một tương lai không giống với bất cứ một trải nghiệm nào bạn từng có. Hãy sống từng ngày gắn liền với thực tế, với niềm đam mê và phấn chấn với cuộc sống, và hãy truyền cảm hứng cho những người khác để họ cũng làm như bạn.
Bạn phải lựa chọn: hoặc là từ bỏ quyền có được mọi thứ mà bạn ao ước để lặp lại quá khứ một cách mù quáng, rồi ảo tưởng rằng mọi sự sẽ dễ dàng; hoặc là bạn sẽ phải đi theo một con đường mới. Tất cả tuỳ thuộc vào chính bạn. Bạn sẽ lựa chọn con đường nào?                              {Trích nguồn khát vọng}

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

NĂNG LỰC CỦA CON NGƯỜI


Trước khi ngủ tôi thường tâm niệm.Năng lực của người là vô tận xin cho con chìa khóa tâm linh để mở những năng lượng đó,lúc này ta nạp vào người tất cả những giữ liệu của sự tự tin rồi chìm vào giấc ngủ cho vô thức làm việc.

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Hãy gọi nhau với hai tiếng anh em.

{Trích thử hòa điệu sống Võ Đình Cường}                                      Anh với em thật chưa bao giờ quen biết. Ðôi mắt nhiệt thành, đôi môi cương quyết, hai bàn tay rắn chắc, vồ vập ấy, anh đã mường tượng như đã trông thấy năm bảy lần trên đường anh qua. Nhưng những dáng điệu ấy chắc gì chỉ của riêng em? Tuổi hai mươi nào lại có những dáng điệu giống nhau, phát lộ từ những tâm hồn nhiệt thành với cuộc đời, anh hăm hở với sự sống.

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

ĐẸP MÃI MỘT VẦNG TRĂNG

Chỉ cần ta ngồi yên, để cho những vọng tưởng nơi tâm ta lắng xuống là tức khắc Phật tính nơi tự thân của ta hiện ra, soi sáng cho tâm ý, hành động và lời nói của ta và giúp ta sống một đời sống an bình.

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

EM CÀNH ƠI.

CỎI SÁNG{tiếp theo của chàng và nàng}
Suối sẽ đưa em vào cõi sống linh động, thiêng liêng và sáng lạng. Nơi ấy, Cành sẽ thấy rõ em đang sống thật và sự sống hiện rõ trinh nguyên như cảnh trời xanh có nắng vàng chiếu qua rừng lá… Cõi này ở ngay trước mắt em, có nhiều ánh sáng, có tràn trề ý thức, có tất cả sự nhiệm mầu. Lang không muốn gọi nó là thiên đường, địa đàng như trong thiên Chúa giáo hay Tịnh Độ, Niết Bàn trong Phật giáo. Nó là cõi sống hiện thật, bởi vì em có tất cả sự sống thiêng liêng, huyền diệu như trời xanh, mây trắng, đóa hồng, cây ổi, cây chanh, đôi mắt, hơi thở, trái tim, người thương.

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Chàng và Nàng

Chàng và nàng ở sát bên nhau dưới chân núi Mây. Gọi là Vân Sơn. Hai nhà cách nhau cái hàng rào tre. Chàng tên là Suối, ở với mẹ già. Tổ tiên để lại cho chàng một mảnh vườn nhỏ bên cánh rừng, có chiếc nhà tranh gần con suối. Suốt ngày, chàng làm việc âm thầm và chăm chỉ. Việc của chàng là chăn nuôi, trồng trọt, làm vườn, bếp núc để nuôi mẹ đang bị bệnh.

Mẹ của Suối không thể đi đứng bình thường, nên chàng phải dìu dắt, tắm rửa, mặc áo cho mẹ. Từ sáng sớm, khí trời vừa ấm lên, chàng đã đưa mẹ ra vườn. Chàng đặt mẹ nằm trên giường tre dưới bóng cây để chăm sóc. Chàng vừa làm việc, vừa chú ý tới mẹ. Lúc thì dâng nước, khi thì dâng thức ăn, thường chàng nhắc mẹ mỉm cười cho vơi đi nỗi đau nhức, khó nhọc trong

EM ƠI ĐỪNG GIẬN CHỊ NỮA NHÉ.

Em thương mến,
       Chuyện hiểu lầm giữa hai em chị sẽ theo dòng thời gian trôi về quá khứ. Em không nên ôm lấy sự tủi hờn và buồn giận mãi trong tâm. Sự sống là một dòng thời gian tuôn chảy mãi không bao giờ ngừng lại. Mỗi khi nhớ tới chị, em hãy mỉm cười và nuôi dưỡng tâm niệm tha thứ và bao dung. Em đừng tiếp tục trách móc chị như thế! Nó không giải quyết được sự hiểu lầm này, mà trái lại nó có hại cho sức khỏe của em.

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

BAO LA TÌNH ME

NHẤT HẠNH
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi, héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: tai nạn lớn nhất đã xảy ra cho tôi rồi! Lớn đến cách mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ hay, cũng hay. Người viết, dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài ấy thì sợ sệt, lo âu... sợ sệt lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến: